09:23 SA @ Thứ Năm - 27 tháng 2, 2025

Bài dự thi: “Petrolimex Hà Nội - 70 năm ký ức và niềm tin”

                   “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở 

                      Khi ta đi, đất cũng hoá tâm hồn”

Đây là hai câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên mà tôi tâm đắc nhất vừa thể hiện những cung bậc cảm xúc lại vừa chỉ ra cho chúng ta thấy những quy luật: Khi ta mới đặt chân đến một nơi nào đó, mọi thứ hãy còn xa lạ nên đó “chỉ là nơi đất ở” nhưng lâu dần khi đã gắn bó với biết bao nhiêu kỉ niệm thì nơi ấy bỗng “hoá những tâm hồn”. Thật ra, mảnh đất mà ta đã từng sống và làm việc như một người bạn tri kỉ, như một quê hương thứ hai cho nên dù có đi xa thì tâm hồn ta như vẫn còn ở lại mảnh đất đó. Nơi có những con người và những tâm hồn đẹp nhất.

Hà Nội, những ngày cuối đông kèm theo những hạt mưa phùn bay lất phất khi hết giờ bán hàng ngồi trực đêm tại cửa hàng xăng dầu 73, trong tôi lại cuộn lên cảm giác bâng khuâng da diết nên tôi muốn viết lên những dòng tâm sự, những khoảnh khắc yêu thương và bấy lâu tôi từng cất giữ cho riêng mình.

Nhớ lắm! cửa hàng 72 của tôi ơi.

Đó là một cửa hàng nằm trên trục đường 70 Phan Trọng Tuệ. Cửa hàng cũng chẳng phải to nhưng nơi đây là mạch nối giao thông giữa các trường học, bệnh viện…. đến các làng xã, thôn xóm trên địa bàn Huyện Thanh Trì. 

Tôi, khi ấy tốt nghiệp ra trường ở cái tuổi 22, cuộc sống lúc bấy giờ chỉ toàn là màu sắc lấp lánh như những vì sao pha lê. Tôi luôn bận rộn trong những ước mơ, những kế hoạch để tìm kiếm công việc mưu sinh cho cuộc sống, song vẫn không ngừng khát khao được làm công việc phù hợp với ngành nghề mà mình đã theo đuổi bấy lâu. Đó là nghề xăng dầu.

 Cho đến một ngày đầu năm 2012 khi tôi chính thức cầm trên tay quyết định nhận công tác về cửa hàng xăng dầu số 72. Trái tim tôi như vỡ òa trong hạnh phúc, bởi lẽ đó là ước nguyện bấy lâu mà giờ đây nó đã trở thành hiện thực.

 Ngày ấy, tôi chập chững bước vào nghề. Bao nhiêu bỡ ngỡ với những đồng tiền, con số, cột bơm và kể cả những con người nơi đây cũng làm tôi thấy lạ lẫm đến vô cùng. Tôi còn nhớ như in, cái chiều đông năm ấy. Do chưa quen với công việc, nên tôi bị vướng vào dây bơm và vấp ngã thì khi đó bác Oanh - bác đồng nghiệp chạc tuổi bố tôi với mái đầu đã điểm chút hoa dâm đã đưa đôi bàn tay gầy guộc, chai sạn làm điểm tựa giúp kéo tôi đứng dậy. Ngay lúc đấy tôi như đắm chìm bởi giọng nói ấm áp của bác mà đến giờ tôi vẫn không thể nào quên:

“Cẩn thận chứ cháu gái! 

Lần sau mỗi lần bơm xong cháu phải cuốn dây cho gọn như thế này nhé!”

Nói rồi, bác đưa tay ra làm những thao tác hướng dẫn tôi.

Những ngày sau đó, tôi dần quen và cảm thấy hứng thú hơn với công việc hiện tại. Cái cảm giác đôi tay, đôi chân tê bì nay cũng không còn nữa mà thay vào đó lại là niềm vui mỗi ngày được phục vụ hàng trăm, hàng nghìn lượt khách. Sau một năm làm việc tích cực, được học hỏi và rèn luyện trong công việc nên anh cửa hàng trưởng đã tin tưởng giao nhiệm vụ mới cho tôi là Ca trưởng bán hàng. Lúc đầu tôi băn khoăn lắm vì kinh nghiệm còn ít ỏi hơn các cô chú, anh chị trong cửa hàng. Nhưng được anh Tuấn cửa hàng trưởng động viên trong câu nói chắc nịch “Anh tin là em sẽ làm được”. Vì thế nên tôi càng có động lực để phấn đấu. Tính tôi lúc bấy giờ không được cẩn thận cho lắm nên không ít lần xảy ra sai sót trong công việc bị anh nhắc nhở những sau đó anh vẫn nhẹ nhàng chỉ bảo cho tôi từng ly, từng tý để tiến bộ và hoàn thành công việc một cách nhanh gọn và chính xác nhất.

Thời gian đấy, thường tôi đi bộ 2km đi làm, nên các anh chị động viên tôi mua chiếc xe, lấy phương tiện đi lại cho đỡ cực những ngày nắng, ngày mưa. Thế rồi chẳng ai bảo ai, người ba, người năm triệu dúi vào tay tôi và nói:

 “Các anh chị cũng chẳng có nhiều cho em vay nhưng mỗi người bớt chút gọi là giúp đỡ em những ngày đầu tự lập cuộc sống mới”.

Rồi năm tháng dần trôi, tôi cũng đã kết hôn và bắt đầu xây dựng gia đình nhỏ. Lúc bấy giờ, cuộc sống vợ chồng tôi gặp nhiều vất vả, khó khăn. Nhưng tôi luôn nhận được những lời động viên hay định hướng chân thành từ những anh chị đồng nghiệp, điều đó đã giúp tôi như tiếp thêm sức mạnh để phấn đấu cho mục tiêu ở phía trước. 

Tôi còn nhớ lắm, cái tiết trời tháng 5 oi ả. Khi đó tôi đang mang bầu ở những tháng cuối thai kì. Vì thương tôi vất vả nặng nhọc nên các anh chị cũng đỡ đần tôi phần nào trong công việc. Có những lần xong ca ra về tôi đã thấy chiếc xe máy của mình được quay đầu sẵn. Lòng bồi hồi, xúc động với những việc tưởng chừng quá nhỏ nhoi nhưng nó mang lại cho tôi cảm giác được bao bọc và chở che. Tôi cảm nhận được nơi đây như mái ấm gia đình của mình dẫu rằng quê quán tôi ở rất xa Hà Nội. Rồi từ lúc nào không hay, tôi xem các anh chị như những người thân trong gia đình. Tôi sẵn sàng chia sẻ những cảm xúc buồn, vui trong cuộc sống. “Có thể khóc lúc tôi buồn, có thể cười lúc tôi vui’’ và quan trọng hơn tôi luôn nhận được những lời động viên an ủi từ các anh chị trong những ngày tôi sống xa nhà.

Cuộc sống của anh chị em tôi cứ thế bình yên trôi. Cho đến đầu năm 2015, khi nhận được quyết định “Giải thể cửa hàng”. Chúng tôi, như đang trên một con tàu bị mất phương hướng, chưa biết sẽ đi đâu về đâu. Ánh mắt nhìn nhau: “Một chút nhớ thương, một chút vấn vương kèm theo đó là cả một nỗi buồn từ sâu thẳm”. 

Thế rồi, mỗi người trong chúng tôi đều được điều động đi nhận công tác ở các cửa hàng khác. Người xuống phía Nam, người sang phía Bắc nhưng chúng tôi vẫn luôn nhớ, hỏi thăm động viên nhau thường xuyên. Những kỉ niệm đó không những không bao giờ nhạt phai mà luôn tạo động lực cho chúng tôi, dù đi đến nơi đâu, nhận nhiệm vụ ở bất kì cửa hàng nào thì cũng luôn phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Quả thật! Kể từ ngày ấy đến bây giờ cũng đã 10 năm trôi qua. Mười năm! những kí ức trong tôi hình ảnh về cửa hàng, con người nơi đây vẫn mãi còn nguyên vẹn. Và giờ đây, khi tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cuộc sống cũng như trong công việc. Tôi luôn nhìn vào những kỉ niệm đẹp đó để hàng ngày, hàng giờ cần phải cố gắng hơn góp một phần sức lực của mình vào sự nghiệp phát triển của Cửa hàng, Chi Nhánh và Công ty.

Cũng như một lời tri ân gửi đến tập thể cán bộ công nhân viên đã dìu dắt tôi từ những bước đầu tiên, tôi lấy đấy làm động lực để tiếp thêm sức mạnh cho những thế hệ sau này, xây dựng hình ảnh người công nhân xăng dầu sẽ đẹp mãi trong lòng khách hàng đến rồi đi mỗi ca làm việc dưới “Mái nhà Petrolimex” thân thương.

Nguồn:  Nguyễn Thị Thúy  -  Công nhân bán lẻ Xăng dầu Petrolimex-Cửa hàng 73
Petrolimex Hà Nội