
Bài dự thi: “Petrolimex Hà Nội - 70 năm ký ức và niềm tin”

Từ khi còn là một cô bé, Petrolimex đã in đậm trong ký ức tôi như một phần thân thuộc của tuổi thơ. Đó là những ngày cuối tuần và những đêm tôi được theo mẹ đi trực bán hàng tại cửa hàng xăng dầu Đan Phượng. Khi ấy, bố tôi là bác sĩ quân y đang công tác tại chiến trường Campuchia suốt 5 năm ròng. Ở nhà chỉ có hai mẹ con, nên mẹ luôn cho tôi theo cùng trong những ca trực đêm.
Tôi vẫn nhớ như in cảm giác ấm áp khi được cuộn tròn trong chiếc chăn nhỏ nơi phòng trực, đôi mắt lim dim ngắm nhìn mẹ cần mẫn bên những thao tác bơm hàng thành thục. Mùi xăng dầu đặc trưng len lỏi khắp không gian như một thứ nước hoa kỳ lạ, nhẹ nhàng ru tôi vào giấc ngủ. Tôi lớn lên cùng mùi xăng dầu, cùng tiếng cười nói của các cô bác đồng nghiệp của mẹ, cùng những trò chơi tuổi thơ bên các bạn nhỏ trong khu cửa hàng.
Tôi luôn tự hào khoe với lũ bạn: "Mẹ tớ làm trong ngành xăng dầu, mẹ tớ có cửa hàng trải dài khắp đất nước!" Sự ngưỡng mộ của tôi dành cho mẹ chưa từng vơi bớt – bởi đó không chỉ là một công việc, mà là sự hy sinh lặng thầm, là cả một hành trình cống hiến không mỏi mệt.
Sau này, mẹ chuyển về công tác tại Cửa hàng Xăng dầu số 1 – nơi sản lượng lớn đồng nghĩa với những chuyến nhập hàng đêm ngày càng dày đặc. Tôi đã đủ lớn để thấu hiểu phía sau ánh mắt kiên cường của mẹ là biết bao vất vả. Dù mưa bão hay nắng cháy da người, dù đêm đông giá lạnh đến tê buốt, mẹ vẫn miệt mài rong ruổi trên chiếc xe máy, hoàn thành từng chuyến hàng đúng thời gian.
Nhiều lần tôi lo lắng hỏi mẹ
- Mưa to thế này mà mẹ vẫn đi à? Mẹ không thấy mệt sao?
Mẹ chỉ mỉm cười:
- Công việc đang cần mẹ, các cô chú ở cửa hàng đang chờ mẹ đến. Khi con làm việc bằng cả đam mê, con sẽ không thấy mệt mỏi.
Và rồi, như một mối nhân duyên kỳ diệu, tôi may mắn được trở thành đồng nghiệp của mẹ – là một phần của đại gia đình Petrolimex. Bước chân vào ngôi nhà này, tôi mới cảm nhận trọn vẹn sự gắn bó bền chặt, tinh thần trách nhiệm và tình cảm đồng đội ấm áp mà hiếm nơi nào có được. Ở đây, mỗi người đồng nghiệp đều như những người thân trong gia đình, cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau trưởng thành.
Petrolimex không chỉ là nơi mẹ gắn bó cả thanh xuân, mà còn là nơi vun đắp lý tưởng và niềm tin cho tôi. Mỗi ngày đi làm, tôi hiểu rằng mình đang tiếp bước mẹ, tiếp tục viết nên câu chuyện đẹp của một tập thể kiên cường, tận tâm – những con người đã và đang góp phần xây dựng nên một thương hiệu xăng dầu lớn mạnh, vững bền suốt 70 năm qua.
Hôm nay, khi nghe con tôi vô tư khoe với bạn bè:
- Mẹ tớ làm trong ngành xăng dầu, có cửa hàng trải dài khắp đất nước này…
Tôi chợt mỉm cười. Vì tôi biết, ngọn lửa tự hào ấy – ngọn lửa mà mẹ đã truyền cho tôi, giờ đây tiếp tục được thắp sáng trong trái tim thế hệ mai sau.